Admin

Cẩm nang du lịch - 10/02/2019 - 106 Lượt xem

Những điều của Đà Lạt khiến bạn vương vấn mãi chẳng thôi

Đà Lạt là thành phố của rất nhiều những điều mộng mơ và tình tứ. Nét đẹp của thành phố này không chỉ nằm ở thời tiết, cảnh vật, mà còn nằm ở văn hóa, con người cũng như nét ẩm thực đa dạng phong phú.

Với những ai đã từng có dịp đến với thành phố này, hẳn bạn sẽ chẳng thể nào quên được nét bình yên và mộc mạc của nơi đây. Có rất nhiều điều để nhớ, có rất nhiều câu chuyện để kể về thành phố bé nhỏ này. Với những người đã đến rồi rời đi, Đà Lạt đều để lại trong họ những vết hằn nhung nhớ.


Những con hẻm dốc đứng, đi hoài mà sao chẳng đến điểm dừng.

Đà Lạt không đèn giao thông, Đà Lạt là thành phố của những con đường quanh co uốn lượn và cả những con dốc đứng đi mãi chẳng thấy điểm dừng. Với những ai đã từng đến thành phố này, thì việc vô tình lạc vào những con dốc đứng như thế là việc thường xuyên xảy ra. Những con dốc cứ cao mãi, chạy hoài mà chẳng tìm được điểm dừng. Quay đầu xe cũng chẳng thể, can đảm để tụt lui xuống cũng chẳng có. Thế là cứ lại đi tiếp, rồi ngẩn ngơ lạc tại một điểm cao cao nào đó.

Cách duy nhất trong trường hợp này là nhờ đến sự giúp sức của người dân bản địa. Tuy nhiên, những chuyến đi lạc “bất đắc dĩ” như thế này thường là cơ hội để bạn có thể ngắm được vẻ đẹp bình yên của một Đà Lạt từ trên cao.

Sữa đậu nành và bánh ngọt

Ở Đà Lạt, mỗi khi đêm xuống, người ta ít khi rủ nhau đi uống vài chai bia hay cafe như nơi phố thị. Người Đà Lạt thường có thú vui rủ nhau đi uống sữa đậu nành và nhâm nhi chút bánh ngọt trong những đêm lạnh.

Đến Đà Lạt rồi thử cảm giác này, mới thấy kì diệu làm sao. Giữa không gian buốt lạnh, co ro trong chiếc áo dày, áp tay vào cốc sữa ấm áp, vừa thủ thỉ trò chuyện, vừa khe khẽ thưởng thức chút ấm áp ấy mới hiểu được vì sao nhiều người lại thích cảm giác này đến vậy. Đó không phải là những chếnh choáng men say hay chút đắng chát thao thức, mà là cảm giác ấm áp, là chút gần gũi của tình thân, của bạn bè, của những câu chuyện giản dị, của những điều muốn kể cho nhau nghe.

Giữa cái lạnh của Đà Lạt, chút ấm áp của sữa nóng như kéo chúng ta lại gần nhau hơn, mở lòng nhiều hơn để hiểu được nhau, bình tâm hơn để cảm nhận được cái nhịp chậm rãi của nơi đây.

Cung tơ chiều

Ắt hẳn với những ai đã từng ghé đến Cung Tơ Chiều của Đà Lạt sẽ chẳng thể nào quên được những điều đặc biệt của nơi này. Người ta vẫn thường kể câu chuyện về “người đàn bà điên” – chủ của Cung tơ chiều. Bà có thể thuộc nằm lòng tất cả các khúc ca của Trịnh, của Lan Phương, của Phạm Duy,… Bà có thể hát hàng giờ, có thể ngân nga hằng đêm bằng chất giọng đặc sắc của riêng mình. Tuy nhiên, cũng có đôi khi, bà cứ ngồi đó cả đêm dài, chẳng hát, chẳng ca, đơn giản chỉ vì… chẳng có hứng. Người ta vẫn đến Cung tơ chiều hằng đêm vì giọng hát ấy, vì cái chất “điên” đầy riêng biệt ấy, mặc cho vô vàn những điểm khắt khe của nơi đây: không sử dụng điện thoại, không chụp hình, không quay phim, không ghi âm, không được nói chuyện to hơn tiếng nhạc,…

 

Bà có thể đàn, có thể hát, hoặc có đôi khi chỉ đơn giản là đệm đàn cho những khách có nhã ý muốn giải bày bằng lời ca. Thi thoảng bà sẽ hòa giọng cùng họ hoặc cùng con gái mình – cô bé có giọng ca trong vắt đầy ma mị.

Dạo bước bên bờ hồ Xuân Hương

Đêm Đà Lạt, ngoài những đặc sản nơi chợ đêm thì còn có thể một “đặc sản” đầy thi vị khác chính là dạo bước quanh bờ hồ Xuân Hương, nhất là khi có ai đó bên cạnh. Giữa một thành phố ngập tràn dư vị của yêu thương, bên một bờ hồ thơ mộng bậc nhất, trong một không gian khe khẽ lạnh, con người ta dễ mở lòng hơn, khao khát được yêu thương và nép vào lòng ai đó hơn.

Những lần dạo bước như thế cũng khiến cho lòng người trở nên nhẹ nhàng và thảnh thơi hơn, những điều đã cũ, những điều không vui cũng phút chốc được quên đi, chỉ còn những thảnh thơi và bình yên ở lại.

Bài viết liên quan